Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

Cho một người đọc

Con bạn lại bị chồng đánh, đời chưa thấy con nào ngu xuẩn như nó luôn. Xưa mình tán nó gần chết nó không yêu, đi yêu thằng hôi nách hiện tại. Ngày nó đám cưới, mình buồn tính chuyện treo cổ mấy lần, may mà không tìm ra dây.

Nó bị đánh lần đầu, mình nghe tin đã gọi cho nó bảo, "Nó đánh mày thì mày đánh lại chết cụ nó đi, mày ăn gì mà chịu đòn giỏi vậy". Nó cứ, hức, hức, tao không dám. Mình uất quá gắt, "Đến không yêu tao mày còn dám thì chuyện này có gì mà không dám". Bố con điên.
Cho một người đọc
Thư thư, lại nghe bị đánh. Lại gọi, lại gắt. Mình bảo anh bạn mua cho cây đao, nhắn cho nó, "Mày rảnh cà phê với tao xíu, tao có thứ tặng mày". Nó trả lời, "Chồng tao ghen". Mình ức, "Xưa không ghen thì thôi, giờ tao nhìn mày mắc ói lận, ghen cái quần".

Gặp nhau, đưa nó cây đao, dặn, "Đánh mày lần nữa, mày không dám chém thì cứ rút ra hù nó". Cái con dở hơi này, thấy cây đao mặt tái dại, miệng run cầm cập, tay chân như bắt gió. Mình chán đời quá, thở dài đứng dậy vác đao tính tiền về.
Read More

Yêu một cô gái Sài Gòn!

Yêu một cô gái Sài Gòn, hỏi có nhớ không? Ờ, có nhớ là nhớ còn không là không. Một phát dứt điểm luôn cho nhanh, không cần phải e thẹn hay ậm ậm ờ ờ, "Cũng không biết nữa".

Yêu một cô gái Sài Gòn, hẹn ra quán ăn. Ăn xong nói, hôm nay em mời. Đáp, bậy bạ, để anh trả. Nói, vậy thôi share đi.

Yêu một cô gái Sài Gòn tiền bạc là thứ không cần phải quan tâm, vấn đề là có thích hoặc không thôi.
Yêu một cô gái Sài Gòn!
Yêu một cô gái Sài Gòn dễ chịu như hít hơi gió trên cánh đồng, đang đi dạo rủ, hay ăn bánh tráng trộn đi. Ờ, ăn thì ăn. Rủ ngồi cà phê cóc thì ngồi, chẳng có gì là ngại. Còn không đi ăn bò bía, bò lá lốt nước vỉa hè.

Yêu một cô gái Sài Gòn, lần hò hẹn muốn mặc gì cũng được, muốn mang dép hay mang giầy cũng được, muốn chải tóc hay để đầu bù xù cũng được. Không có sao, quan trọng là hay cười với nhau.

Read More

Con mắt còn thương!

1. Thi thoảng, mình vẫn thường nghe những câu nói đắng chát về mối quan hệ chồng vợ, kiểu “Hôn nhân là một cuộc chơi”, “Hôn nhân là một canh bạc”. Khi cá nhân đằng đẵng tuyệt vọng, thật khó trách họ về sự tiêu cực trong nhìn nhận. Chỉ là, mình đã chứng kiến hơn một lần vợ chồng cũ dẫu không còn trọn nghĩa phu thê vẫn đết sức đằm thắm cùng nhau.

Anh làm kinh doanh, chị là thương nhân. Họ có với nhau hai người con chung, một trai một gái. Đang yên đang lành thì ly hôn, mọi thứ nhẹ tênh như khi hồn nhiên yêu hồn nhiên cưới.
Con mắt còn thương!
Tòa xử cho chị nuôi hai con, anh rời căn nhà cũ. Anh sắm nhà mới, lập gia đình với cô gái trẻ. Thi thoảng chị bận việc, nhắn cái tin trống không, “Anh qua đón con, nhé”. Đúng hẹn như đồng hồ, anh xuất hiện trước cổng trường, chở con về nhà vợ cũ, căn nhà từng là của anh chị. Anh vào nhà, vẫn nói chuyện với mẹ vợ như thuở vẫn an yên.

Thi thoảng làm ăn hụt tiền mặt, anh vay chị một ít. Đến lúc trả, đều kèm theo khoản tiền lãi. Chị giận, “Anh coi em như người dưng hồi nào vậy”. “Anh cho con, cho gì em đâu”, anh trả lời.
Read More